Hồi Ký: Cái Chòi Trên Bãi Mộ Hoang

March 05, 2013  •  Leave a Comment

~Cái Chòi Trên Bãi Mộ Hoang~
(Chuyện bây giờ mới kể) :-)

Có ai đả từng đi ngang qua bãi mộ hoang mà trong đầu không lóe lên nổi sợ vu vơ? Và rồi liên tưởng đến những hình bóng không nên thấy, mà vì thế bước chân không bảo củng phải rảo cho nhanh cho dài ra không? Mình bảo đảm 100% là phải có. Nhưng một khi hoàn cảnh BẮT BUỘC bạn phải sống ở đây thì nổi sợ bị đói và không nơi dung thân nó sẻ lấn áp đi nỗi sợ ma đó bạn ạ.

Quay lại chuyện con Dã Tràng 8 chân bò ngang nhé... Những con Dã Tràng góp phần làm cho bửa ăn của anh em chúng tôi ngon hơn, nhưng bù lại thì hơi tốn gạo thêm hihihi. Anh em mình đang tuổi lớn, nên ăn củng nhiều hơn. Ba Má nói là mấy anh em chỉ ở đảo này có khoảng 2 tuần thôi, rồi Ba má sẻ được người dẫn đường đưa tàu ra đón và họ sẻ đưa cả nhà qua Thailand. 2 tuần trôi qua, rồi 1 tháng nhưng Ba Má vẫn biệt tăm tích. Gạo chỉ còn lại 1 nắm... không lẻ ở lại ôm nhau mà chết đói? Mấy người anh mới quyết định đánh liều đi dọc theo ven biển tìm xem có người Vietnam nào sinh sống trên đảo không. Họ đi từ sớm tinh mơ tới chiều về với 1 tin vui là phía cuối đảo có người Vietnam. Mấy anh em quyết định là đi xuống đó tìm cách xin họ việc làm để kiếm miếng ăn.

Nơi tha hương lúc bần cùng tình người củng đậm đà hơn. Một vài gia đình VN sinh sống nơi đây khi nghe hoàn cảnh của anh em chúng tôi, họ mủi lòng thương hại. Vợ chồng Chú Ba Sun cho 3 người anh & 1 đứa em trai mình tá túc. Hàng ngày 2 người anh lớn nhất theo chú 3 ra biển đánh cá. Còn mình và chị gái lớn được Dì 6 & người con gái tên Nhung của Dì cho tạm trú trong căn chòi dột nát được Dì dựng lên trên 1 bãi mộ hoang tàn. Hàng ngày Dì nấu chè đi bán, bà chị mình đi theo Dì cầm phụ cái sô nhỏ rửa chén. Mình, người anh trai, và 1 đứa em trai nửa thì mổi ngày xuống biển mò óc, hến đem về bán ở chợ.

Củng ngộ ghê nha, ngủ trong cái chòi này ngay trên khu mộ nhưng mình chưa bao giờ chiêm bao thấy ma, bị nightmare, hoặc những gì quáy gỡ. Phải chăng người chết họ còn cảm thấy may mắn hơn mình vì họ còn có 1 nấm mồ cho họ chôn thân, còn mình thì vô gia cư, Ba Má không biết đâu mà tìm, nên họ không nỡ nhát mình không ta? :)

Ở trong cái chòi này khi trời mưa thì thiệt là gian nan. Mái nhà bị dột tả tơi. Những cái thau, tô chén được xếp hàng ra để hứng nước mưa rơi xuống. Lúc đó mình chỉ biết ngủ ngồi trên cái giường được ghép nhiều miếng gổ ọp ẹp lại với nhau. Khi trời mưa ẩm ướt củng là lúc những con Cóc nơi đây ghé thăm thường xuyên hơn. Cóc sống trong khu mộ này đặc biệt to hơn Cóc bình thường mình thấy. Bạn có bao giờ thấy Cóc lửa qua chưa? Cóc nó đỏ chét và to ơi là to. Chỉ nhìn thôi là đã nổi da gà, da vịt lên rồi. Mình rất sợ những con Cóc này. Sống với lũ thì phải làm quen với lũ mà thôi, nên dần mình củng bớt sợ đi 1 chút.

Thời gian cứ trôi, cuộc sống trên bãi mộ cứ tiếp diễn, hàng ngày mò óc bắt hến trên bãi biển và mắt mình vẫn luôn nhìn ra biển cầu khấn trời Phật thương tình cho anh em mình đoàn tựu với Ba Má và 2 đứa em út trên đất liền.

-Tina Do


Comments

No comments posted.
Loading...
Subscribe
RSS
Archive
January February March April May June July August September October (2) November (1) December
January February (1) March (10) April May (2) June (3) July (1) August September October (1) November December
January (1) February March April May June July August (1) September (1) October November December
January February (2) March (1) April May June July August September October November December
January February March (1) April May June July August September October November December
January February March April May June July August September October November December