Chuyện Ma: THÁNH VẬT Ở SÔNG TÔ LỊCH (Sưu Tầm)

March 21, 2013  •  Leave a Comment

THÁNH VẬT Ở SÔNG TÔ LỊCH

(Theo báo Bảo vệ pháp luật, ngày 31-3-2007)
LTS:Tháng 6/2002 Cty liên doanh Xây dựng VIC trúng thầu gói thầu 07 dự án cải tạo hệ thống thoát nước Hà Nội. Công việc cụ thể là nạo vét và kè đá dọc bờ sông Tô Lịch. Tác giả bài viết này là ông Nguyễn Hùng Cường đội trưởng Đội xây dựng số 12 trực tiếp chỉ huy thi công đoạn sông qua làng An Phú, Phường Nghĩa Đô, Quận Cầu Giấy. Mọi việc kỳ bí và đáng sợ bắt đầu từ đây. Có thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng cũng có thể là huyện tâm linh chúng ta chưa giải thích được.

Trước khi thi công, với tư cách chỉ huy công trường tôi có mời ông Phạm Ngọc Anh kỹ sư thủy lợi làm chuyên viên kỹ thuật. Ngay ngày đầu tiên khi khảo sát thực địa, ông Anh phát hiện một ngôi Đền rất lớn ở bờ sông phía An Phú. Đó là ngôi Đền Quán Đôi có từ thời Lý. Ông Anh nói luôn: "cậu không nên nhận thi công đoạn sông này. Nguy hiểm lắm". Rất ân hận, tôi đã không nghe theo lời khuyên này.
Ngày 15/8/2001 tôi vừa làm lễ trong đền Quán Đôi, vừa cho máy xúc, máy ủi xuống bờ sông khởi công. Vừa thắp được mấy nén hương thì tự nhiên lửa trong nắm hương cứ bùng bùng cháy rực, đồng thời ngực tôi đau buốt. Mãi mới dập được lửa, cắm lên bát hương thì công trường báo có sự cố. Vái vội mấy vái, tôi chạy ra ngoài. Thì ra ngoài công trường sau khi đắp đê bơm nước ra, anh em phát hiện rất nhiều cọc gỗ lim đóng theo những hàng ngắn, bố chí rất lạ. Cũng là vô sư, vô sách, tôi chỉ huy cho máy nhổ cọc lên. Máy vừa nhổ được 2 chiếc cọc, thì tự nhiên như có một lực gì đẩy, chiếc máy xúc tự trôi xuống sông, không có cách gì giữ được. Đồng thời đê ngăn nước vỡ, nước tràn vào ngập kín chiếc máy xúc. Cũng gần như cùng lúc ấy có tiếng người hét lên. Trong đống bùn mà máy xúc đã xúc lên bờ có lẫn rất nhiều xương người, xương thú vật, rất nhiều đồ gốm, đồ sắt, đồ dùng như bát đĩa, dao, liềm, kim khâu, tiền đồng, tiền cổ. Biết là gặp chuyện lớn, tôi cho dừng thi công, yêu cầu công nhân gom tất cả đồ cổ, xương người lại và báo với Bảo tàng HN. Ông Phạm Kim Ngọc GĐ Bảo tàng HN và nhiều nhà khoa học đã đến hiện trường thu nhặt cổ vật mang về bảo tàng. Tối hôm đó, anh Hùng, người lái máy xúc nhổ cọc, đang khoẻ mạnh vừa về đến nhà chợt lên cơn động kinh, mắt trợn, miệng sủi bọt mép, người cứ quay tròn như gà bị cắt tiết. Cả nhà anh Hùng biết có sự lạ, sắm lễ ra bờ sông vừa khóc vừa lễ. Thật sợ, vừa lễ xong, đốt vàng mã được
một nửa thì điện thoại ở nhà báo tin anh Hùng đã tỉnh lại.  Không biết làm cách nào, nghe bạn bè mách, tôi phóng xe đi Hải Phòng mời một thầy pháp nổi tiếng về trừ tà. Vừa nói chuyện với thầy, tự nhiên thầy trừng mắt: "Này, chỗ ấy âm khí nặng nề, sức tôi không trừ được". Năn nỉ mãi thầy mới đi về Hà Nội mà cũng chỉ dám làm lễ cầu an ở bờ sông và ngay đêm đó về Hải Phòng.

Mấy ngày sau, Bảo tàng HN tổ chức một hội thảo khoa học, hội tụ rất nhiều các nhà khoa học cả về sử học, bảo tàng, tâm linh... Kết luận của giáo sư Trần Quốc Vượng được chấp nhận: Đây là trận đồ bát quái yểm trấn giữ cửa thành Đại La từ thế kỷ IX. GS cũng đề cập đến lực lượng âm binh tại đây và dặn tôi phảỉ cẩn thận kẻo ảnh hướng đến sức khoẻ và tính mạng công nhân.  Tôi cùng anh em công nhân thu nhặt hết tất cả xương người liệm vào tiểu và chôn ở bờ sông, hàng ngày cắt cử người hương khói. Nhưng công việc không tiến triển được. Cứ đắp đê lên, lại vỡ. Anh em công nhân ở công trường thì luôn luôn mơ thấy ma quỷ và thường gặp tai nạn lao động. Vét được chút bùn nào lên thì cũng thấy xương người, có khi cả đầu lâu. Chúng tôi liệm hết vào tiểu đêm chôn gần đó.  Một mặt tích cực đổi mới kỹ thuật thi công, mặt khác tôi vẫn tiếp tục mời thầy cúng trừ tà giải hạn. Nhưng tất cả các thầy bắc, nam đều bất lực. Công nhân toàn nằm mơ thấy những người mặc áo the, khăn xếp đánh đuổi không cho nằm. Nhiều người đã bỏ việc không dám ở lại. Anh Thương quê ở Nghệ An là công nhân xây lắp ngủ ở lán công trường, đêm nào cũng mơ thấy một bà cụ hiện lên nắm tóc đuổi đi và nói "Đây không phải chỗ kiếm ăn của mày, về quê mà sống". Anh Thưởng không chịu bỏ đi, còn khuyên nhiều công nhân ở lại làm. Được 3 hôm vợ anh làm cấp dưỡng cho công nhân bị bỏng độ 3 toàn thân. Sợ quá anh đưa vợ đi bệnh viện và bỏ việc luôn. Đến tháng 11/2001 nhờ tích cực vận động tôi đã mời được thượng toạ Thích Viên Thành ở chùa Hương về làm lễ cúng cho tôi ở hiện trường. Vừa đến hiện trường thầy đã ngồi xuống nhắm mắt niệm phật. Niệm một lúc thầy đứng lên nói. Đây là trận đồ trấn yểm rất nguy hiểm. Vì các đệ tử thầy sẽ lập đàn tràng hoá giải. Sau đó thầy lập đàn tràng ở bờ sông hoá giải trấn yểm. Lễ xong thầy Thích Viên Thành nói với mọi người, "mặc dù thầy đã cố hoá giải nhưng anh em phải cẩn thận, còn anh Cường thì phải chịu nhiều hậu quả, gia đình, anh em con cháu cũng gặp hoạ. Rồi buồn buồn thầy nói: vì cái đàn tràng này tính mạng thầy cũng khó giữ", Ba tháng sau thầy Thích Viên Thành hoá. Các đệ tử nói trước khi mất thầy còn nói thầy mất vì trận đồ yểm ở sông Tô Lịch.
Nhưng công việc cũng không tiến triển được.  Đê đắp lên là vỡ, kè thép không vỡ thì nước sói từ dưới lên. Đặt đá xuống thì đá chìm ngỉm. Để kiểm tra địa tầng tìm kiếm biện pháp thi công mới tôi thuê một dàn khoan thăm dò đến khoan mấy mũi. Dàn khoan dựng ở giữa sông, đội khoan hạ mũi khoan. Lạ thay cứ hạ mũi khoan xuống một đoạn là mũi khoan gãy. Ba lần như vậy họ lẳng lặng tháo dàn khoan đi mất, không cần đòi tiền. Công nhân thì vẫn hoang mang vô cùng. Anh Hoàn quê ở Ninh Bình làm đốc công, có hôm vừa dẫm chân lên đầu cột gỗ thì ở quê nhắn lên bố anh ốm thập tử nhất sinh phải cấp cứu. Anh Nguyễn Văn Nông, thủ kho là người tích cực trong việc thu lượm các hài cốt và di vật thì mẹ bị tai biến mạch mãu lão. Sau khi thày Thích Viên Thành làm lề hoá giải yểm trừ, anh Trần Văn Lợi người Bắc Giang xông sáo nhất nhảy xuống lòng sông vét bùn, vừa lên bờ tắm rửa xong thì nghe tin nhà ở quê bị cháy rụi, một đứa cháu rất thân với anh đột nhiên chết.  Các công nhân sợ hãi nghỉ việc cả. Chiều chiều đứng bên bờ sông hoang vắng lòng tôi bỗng chua xót. Tôi có tội gì đâu mà thánh thần hại tôi đến nỗi này....

Thấm thoát đã cuối năm, trời trở rét, chỉ còn anh em thân thiết với tôi là ở lại làm. Tôi cho đóng cọc thép sâu tới bốn mét, rồi làm cừ thép chắn nước. Lạ thay cứ bơm sạch nước thì cừ lại vỡ. Lúc này một số báo chí đã nói tới sự kỳ lạ xung quanh công trình sông Tô Lịch đoạn qua làng An Phú này. Bảo tàng Hà Nội, rồi Viện Tâm lý, các nhà ngoại cảm cận tâm lý đều đã tổ chức các cuộc họp tại công trình, kết luận cuối cùng là... không giải thích được. Phía các nhà sử học, khảo cổ học giải thích đây là di tích nằm trong quần thể chính của tây thành Đại La, nhiều người còn yêu cầu khôi phục di tích này, phía các nhà tâm linh, dịch học thì nói đây là một trận đồ trấn yểm tà ma, không cho xâm phạm kinh thành, vì là trận đồ cho nên giam giữ rất nhiều ma mãnh, những bộ xương người mà tôi đào được rât có thể là xương người bị tế sống chôn lúc làm lễ trấn yểm. Cũng theo họ, tôi đã động đến trận đồ phá huỷ nó, giải thoát cho bao nhiêu tà ma nên nó ám vào làm hại những người có mặt lúc đó, mặt khác thánh thần cũng oán giận việc làm của chúng tôi, nên gia tay trừng phạt. Chuyện thánh thần ma quỉ không ai nhìn thấy, nhưng những sự rủi ro mà chúng tôi phải chịu đựng thì quá đáng sợ.
Có một hôm đóng cừ mới, bơm nước cạn, chuẩn bị đào để kè bờ thì phát hiện có thêm một cọc gỗ. Dùng máy xúc nhổ mãi không được, tôi giao nhiệm vụ cho anh Thuý (người Ninh Bình) xuống chặt cụt đi để lấy chỗ làm. Ngay đêm đó anh bị cảm nặng, sốt cao, phải đưa vào bệnh viện. Nhưng kinh khủng hơn, sáng hôm sau điện thoại từ gia đình anh điện lên, mẹ anh bị tai nạn giao thông chấn thương sọ não. Đến chiều tin lên đứa con anh đang học lớp 7 bước từ hè xuống sân ngã gẫy xương đùi, mặc dù hè và sân chênh nhau 30 cm. Sáng hôm sau nữa mẹ anh dứt mạch máu não. Đang sốt hừ hừ anh Thuý cũng phải vùng dậy vào đền làm lễ xong mới bỏ về.  Sau này tôi mới biết nhà anh còn gặp nhiều chuyện không may nữa, phải cúng lễ rất nhiều anh mới sống sót được.  Bỏ không làm nữa cũng không được, đã đổ hết vốn liếng vào đây rồi bỏ đi thì không chỉ chết một mình tôi, mà còn chết cả nhà, cả họ. Xin nhắc là công ty VIC trúng thầu nhưng làm từng đoạn, các đội nhận khoán lại phải tự bỏ tiền ra làm rồi thanh toán sau.... . Vì vốn liếng, vì sĩ diện của một kỹ sư xây dựng, tôi bàn với anh em thân tín quyết tâm làm đến cùng. May thay có ông Nguyễn Trường Tiểu- Chủ tịch hội đồng quản trị VIC ủng hộ tôi rất nhiều trong công việc. Được sự giúp đỡ của ông, tôi mời được thầy Mão, một thầy tứ phủ nổi tiếng nhà ở Vĩnh Tuy - Hà Nội, đến làm lễ tại công trường. Nhiều lần tôi và ông Tiểu đến mời ông Mão và cuối cùng đến tháng6/2002, ông Mão nhận lời lập đàn tràng giải trận đồ bát quái cho tôi. Đàn lớn lắm có đủ cờ phướn, hương án, lễ mặn, hoa quả có đủ. Trong danh sách chủ lễ có toàn bộ Ban giám đốc Công ty VIC. Cúng lễ hai đêm, hàng trăm người đến xem ầm ĩ một khúc sông. Cúng xong ông Mão nói với tôi: "Cậu dào khúc sông này là cậu khổ rồi. Bây giờ cậu có thể làm xong công việc, nhưng nhà cậu sẽ gặp nhiều tai vạ lớn, cậu sẽ mất tất cả những gì quí giá nhất, anh em cậu sẽ tán gia bại sản, gặp nhiều oan khuất. Tôi làm lễ cho cậu tôi cũng sẽ bị trả giá. Mặc dù tôi không chết, nhưng e rắng sẽ khó được như trước".  Sau khi ông Mão lễ xong, chúng tôi cùng về đến nhà, thì ông mão ngất đi. Từ lúc đó trong vòng nửa tháng người nhà ông Mão đưa ông đi khắp các bệnh viện, không bác sĩ nào biết ông mắc bệnh gì, còn ông Mão lúc mê lúc tỉnh, lúc kêu khó chịu trong người, lúc kêu đau đầu... cứ vậy, mãi sau ông mới khỏi, nhưng từ đó sức khoẻ yếu hẳn đi. Trước đây tôi không tin là thầy Thích Viên Thành chết vì tai hoạ sông Tô Lịch, nhưng từ khi chứng kiến ông Mão ốm, thì tôi tin rằng Thày Thích Viên Thành chết vì ma tà sông Tô Lịch. Nhưng lạ nhất là từ lúc lập đàn tràng lần thứ hai do ông Mão chủ lễ, công việc có vẻ suôn sẻ hơn. Cừ dựng lên không bị phá vỡ nữa, kè đập cũng không bị sụt lở. Chúng tôi đã làm được gần 150 mét dài, quá 1/3 đoạn sông tôi nhận. Đến đây tôi kiệt sức, vốn liếng vay mượn khắp nơi rồi không thể vay thêm được nữa. Tôi quyết định dừng công việc tại đây, nhưng tai hoạ thì không dừng lại.
Vào đúng ngày tôi hết sạch tiền, định cho anh em nghỉ việc đột nhiên một anh công nhân lên cơn động kinh tại công trường, miệng sùi bọt, mắt hoàn toàn vô thức. Lúc tan cơn co giật, anh vẫn mê sảng mồm lảm nhảm: "trả tao đây, trả tao đây". Ngày hôm sau tôi được tiếp một người quen từ Lào về, đó là anh Tuấn cán bộ ở Uỷ ban Dân tộc Trung ương. Năm trước, trong lúc chúng tôi đào trong trận bát quái, anh có đến thăm và chọn trong các đồ cổ xúc dưới sông lên, xin một cái bát hoa cúc đời Lý Anh Tông mang về bày trong nhà. Từ ngày ấy gia đình lục đục, làm ăn thất bại. vừa rồi anh công tác sang Lào, có một ông thầy vừa nhìn thấy anh đã hốt hoảng: "Anh có cầm vật gì của người âm không ?" anh trả lời: "Không có ạ", ông thầy cúng lắc đầu: "Anh phải nhớ lại thật kĩ đi, tôi thấy sau lưng anh có rất nhiều người âm đang đòi anh cái gì đấy, hình như là bát ăn cơm thì phải. Anh lấy của họ ở dưới sông, làm họ không có bát ăn cơm. Anh phải trả họ ngay, không thì gay go đấy".  Anh Tuấn nhớ lại chuyện cái bát sợ quá phải bỏ dở chuyến công tác, quay về Hà Nội sắm lễ vật làm lễ tạ tội và trả cái bát vào lòng sông đúng chỗ tôi đã múc nó lên, hôm đó là ngày 24/7/2002.

Như một số báo trước đã kể, thầy tứ phủ đóng việc trên đoạn sông này bỗng nhiên thuận lợi, chẳng mấy chốc tôi đã làm xong khoản 150 mét chiều d Thật đáng sợ, chỉ hai ngày sau khi tôi an tang 08 bộ hài cốt ở nghĩa trang Bất Bạt, trong chuyến công tác ở Quảng Bình xe ô tô chở ông Hưng cùng một số cán bộ Công ty đã bị tai nạn. Chiếc Toyota bị phá huỷ hoàn toàn. Ông Hưng bị chấn thương nặng, gãy ba chiếc xương sườn, nhiều cán bộ đi cùng cũng bị vạ lây. Vẫn chưa hết, sau đó khoảng một tháng văn phòng ban quản lý dự án do ông Nguyễn Trọng Doanh phụ trách đặt tại Yên Sở, Hà Nội bỗng nhiên bốc cháy dữ dội, ngôi nhà 02 tầng đặt văn phòng dự án và một số công ty tham gia thi công dự án bị thiêu rụi.  Sau khi làm xong 150 mét trên chiều dài 360 mét tôi nhận thi công, do các sự việc trên xảy ra, cũng do sức cùng lực kiệt, tiền vốn không còn, tôi xin thanh lý hợp đồng. Lạnh lùng không chút nhân đạo, không thương xót, Công ty VIC thanh lý hợp đồng mà không hỗ trợ một xu nhỏ. Tôi bị lỗ 500 triệu đồng vì công trình này. Quay trở về Nghệ An tôi đi cầu khấn mọi nơi, nơi nào cũng báo cho biết tôi đang bị đại nạn.
Khi thi công ngoài số cổ vật moi trong trận đồ bát quái đã nộp cho Bảo tàng Hà Nội, các công nhân còn moi được lên nhiều bát đĩa, cốc chén cổ. Tôi có giữ lại một số cái lành lặn, trong đó có một chiếc tước màu đen mà nói như GS Trần Quốc Vượng đó là một đồ cổ rất quí hiếm. Khi về đến Nghệ An, do hết tiền tôi định bán chiếc tước đó. Khách mua từ Hà Nội vào, sau một ngày trả giá đã thoả thuận mua chiếc tước với giá gần 10.000 USD. Thoả thuận xong khách về khách sạn lấy tiền để trả tôi, lúc đó chiếc tước vẫn để trên mặt bàn. Khi khách mang tiền đến, chưa kịp đếm tiền thì thật kinh hãi, chiếc tước không ai đụng tay vào tự nhiên vỡ đôi, rồi vỡ vụn. Khách co giò bỏ chạy, tôi cũng sợ hãi quá, mang nốt những đồ cổ còn lại ra Hà Nội gặp GS Trần Quốc Vượng và cho hết ông. Giáo Sư lúc đó vừa lấy vợ mới, đang rất vui vẻ, ông cứ cười tôi về sự yếu bóng vía. Ông giải thích cho tôi là đồ ngâm lâu dưới nước, khi đưa ra ngoài không khí, nước bốc hơi làm gốm bở ra rất dễ vỡ, nhấc lên nhấc xuống nhiều lần nó sẽ tự nứt vỡ. Chuyện cái tước không lên quan gì đến tâm linh. Tôi thì quá sợ không dám giữ một món đồ nào nữa, không ngờ đó là lần gặp cuối cùng của tôi với GS, vì chỉ ít lâu sau đó ông mất. Trong thâm tâm tôi có cảm giác mấy món đồ cổ từ trận đồ trấn yểm đã làm hại ông. Tôi cũng nhớ ông có xin mấy món đồ khi ông đến công trình.
Từ đó đã 04 năm qua tôi từ một tỷ phú trước khi làm kè sông đã trở nên một kẻ tay trắng, phải phiêu bạt lên biên cương, sang cả Lào để kiếm ăn. có lúc tưởng như không còn mái nhà, không còn gia đình để về. Ông anh trai thứ hai của tôi, người tham gia công trình cũng gặp những sự trớ trêu, cay đắng trong hạnh phúc gia đình đến mức ông có những ý định tiêu cực. Năm 2006 vừa qua, ông gây tai nạn giao thông chết người và vướng vào vòng lao lý. Ông anh thứ ba người cho tôi vay tiền làm kè sông Tô Lịch, cũng là người làm ăn phát tài, sau đó gặp nhiều rủi ro, phá sản toàn bộ. Cô em gái út là Nguyễn Thị Bích Hợp, công tác tại Sài Gòn đang vướng phải sự oan khuất. Chỉ vì lòng tận tâm tận lực với công ty PJICO mà phải ra toà. Lúc tôi viết những dòng này, toà tuyên tạm hoãn sử lần thứ hai. Lạ nhất là cô đã đi xem nhiều nơi, các thầy đều nói hạn của em tôi bắt đầu từ đại hạn của gia đình từ năm Tân Tỵ 2001, là năm tôi phạm phải trận đồ trấn yểm trên sông Tô Lịch.
Còn nhiều chuyện nữa cũng đều đáng sợ, nhưng nếu kể nữa e làm bạn đọc bận tâm. Tôi xin dừng bài viết ở đây, cũng có thể toàn bộ chuyện này chỉ là ngẫu nhiên rơi xuống số phận tôi, không có yếu tố tâm linh, chỉ biết rằng theo cố GS Trần Quốc Vượng địa điểm mà tôi thi công là điểm giao hoà của 03 con sông cổ: Sông Tô Lịch, sông Nhuệ và sông Thiên Phù. Do vậy cấu tạo địa chất rất phức tạp và hình thành những vực sâu và rồi những vực sâu được bồi lấp bởi mọi thứ đã từng trôi nổi ở 03 con sông, vì vậy việc thi công rất khó khăn. Nhưng cũng có thầy địa lý đã nói: Đây là điểm giao hoà và là huyệt phong thuỷ rất quan trọng, vì vậy một thế lực nào đó đã lập trận đồ trấn yểm để huyệt này không phát được.
Mọi việc tôi không biết rõ, nhưng chuyện của tôi và gia đình thì quá đau khổ. Tôi cầu mong mọi sự chia sẻ của bạn đọc.


Comments

No comments posted.
Loading...
Subscribe
RSS
Archive
January February March April May June July August September October (2) November (1) December
January February (1) March (10) April May (2) June (3) July (1) August September October (1) November December
January (1) February March April May June July August (1) September (1) October November December
January February (2) March (1) April May June July August September October November December
January February March (1) April May June July August September October November December
January February March April May June July (1) August September October November December